Chi tiết nhân vật chính đứng trên quan tài phát tím giữa bầu trời bão tố thực sự là điểm nhấn đắt giá trong Một Tiếng Kèn, Triệu Hồi Âm Phủ. Nó không chỉ thể hiện sự khác biệt của anh ta so với đám đông học sinh đồng phục xanh, mà còn ngầm nói lên rằng: người này đã chết đi sống lại, hoặc ít nhất là không thuộc về thế giới bình thường. Cảnh rùa khổng lồ với mắt đỏ rực càng làm tăng thêm cảm giác nguy hiểm và huyền bí.
Cảnh đám học sinh đồng phục xanh la hét, che mặt, chạy tán loạn khi ánh sáng bùng nổ thật sự gây ám ảnh. Trong Một Tiếng Kèn, Triệu Hồi Âm Phủ, họ không chỉ là nền – họ là tấm gương phản chiếu nỗi sợ của con người trước những điều siêu nhiên. Trong khi đó, nhân vật chính vẫn bình tĩnh, thậm chí hơi… mỉm cười. Sự tương phản này tạo nên sức hút khó cưỡng, khiến người xem muốn biết: rốt cuộc anh ta là ai?
Chiếc kèn vàng phát sáng với ký tự cổ xưa xuất hiện ở cuối tập khiến tôi nổi da gà. Trong Một Tiếng Kèn, Triệu Hồi Âm Phủ, nó không đơn thuần là nhạc cụ – nó là chìa khóa mở cổng âm phủ, hay có khi là lời nguyền cổ xưa được đánh thức. Nhân vật chính cầm nó như một phần cơ thể, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm. Tôi đoán, mỗi lần thổi kèn, anh ta phải trả giá bằng thứ gì đó rất đắt…
Con rùa đá với vỏ khắc phù văn đỏ và đôi mắt phát sáng trong Một Tiếng Kèn, Triệu Hồi Âm Phủ trông như một thú bảo vệ cổ đại bị đánh thức. Nhưng liệu nó đang bảo vệ hay bị giam cầm? Cảnh nó gầm thét, móng vuốt vươn về phía quan tài bay gợi cảm giác nó đang cố ngăn chặn điều gì đó – hoặc đang cầu cứu. Thiết kế sinh vật này quá ấn tượng, vừa hung dữ vừa bi thương, khiến người xem không nỡ ghét.
Nhân vật nữ mặc đồ da đen, đeo ngọc xanh đứng giữa vòng tròn phát sáng trong Một Tiếng Kèn, Triệu Hồi Âm Phủ trông như một pháp sư tối cao. Ánh mắt cô ấy lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm. Có vẻ như cô biết rõ thân phận của nhân vật chính, và có thể chính là người đã trao cho anh chiếc kèn vàng. Mối quan hệ giữa họ chắc chắn sẽ là trục cảm xúc chính của phim.