Cảnh mở đầu với Selene tỉnh dậy trong hoảng loạn thực sự ám ảnh. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ kính màu tạo nên vẻ đẹp huyền ảo nhưng cũng đầy bi kịch. Cảm giác cô đơn của nữ thần Mặt Trăng khi nhìn thấy gia đình hạnh phúc của người khác trong Yêu Lầm Anh khiến tim tôi thắt lại. Diễn xuất bằng ánh mắt của nhân vật chính quá xuất sắc, không cần lời thoại vẫn truyền tải được nỗi đau mất mát.
Đoạn Selene ngồi ăn nho cùng người chị gái mà thực ra là đang nhìn vào quá khứ hạnh phúc đã qua. Nụ cười của cô ấy tươi sáng nhưng đôi mắt lại đượm buồn sâu thẳm. Chi tiết Selene đưa nho cho cô gái trẻ gợi nhớ về tình mẫu tử thiêng liêng bị chia cắt. Yêu Lầm Anh xây dựng nhân vật phản diện không hẳn là xấu, mà là nạn nhân của số phận trớ trêu, khiến khán giả vừa thương vừa giận.
Phim sử dụng thủ pháp tương phản ánh sáng cực kỳ đắt giá. Khi Selene đứng dưới ánh trăng lạnh lẽo một mình, đối lập hoàn toàn với cảnh gia đình kia sum vầy dưới ánh nắng ấm áp. Trang phục màu xanh đêm của Selene càng làm nổi bật sự cô độc giữa cung điện nguy nga. Yêu Lầm Anh không chỉ kể chuyện tình cảm mà còn khắc họa sự ghen tị như một liều thuốc độc bào mòn tâm can nữ chính.
Khoảnh khắc Selene nhìn thấy cảnh tượng qua cửa sổ và bật khóc là điểm nhấn cảm xúc mạnh nhất. Từ một nữ thần quyền năng, cô trở nên yếu đuối như một người phụ nữ bình thường mất đi tất cả. Cảnh Selene chạy trong hành lang dài vô tận như chạy trốn khỏi ký ức đau buồn. Yêu Lầm Anh đã thành công trong việc lấy đi nước mắt của người xem bằng những hình ảnh đầy tính biểu tượng này.
Phải công nhận tạo hình của Selene trong phim quá đỉnh cao. Vầng trăng trên đầu và váy dạ hội xanh thẫm tôn lên vẻ đẹp quý phái nhưng lạnh lùng. Cảnh Selene hóa thành ánh sáng bay về phía mặt trăng gợi liên tưởng đến sự hy sinh cao cả. Dù bị phản bội và đau khổ, cô vẫn giữ được phẩm giá của một vị thần. Yêu Lầm Anh thực sự là một bản tình ca buồn đẹp về tình thân và sự phản bội.