Cảnh mở đầu ở Trương Gia Thôn thật sự căng thẳng đến nghẹt thở. Cô gái áo be lo lắng nhìn quanh, trong khi chàng trai áo xanh lại bình tĩnh cầm công cụ như đang chuẩn bị đối đầu trực diện. Phim Bố Y Sơn Hà xây dựng tình tiết rất cuốn hút, khiến người xem không thể rời mắt được dù chỉ một giây. Diễn xuất của nhân vật chính thật sự có chiều sâu, thể hiện rõ sự bản lĩnh giữa đám đông đang hoảng loạn tột độ.
Biểu cảm của cô gái lúc đầu phim thật sự ám ảnh người xem từ cái nhìn đầu tiên. Ánh mắt cô ấy chứa đựng nhiều tâm sự, dường như biết trước nguy hiểm đang rình rập khắp nơi. Xem Bố Y Sơn Hà mà thấy thương cho thân phận những người dân nghèo trong làng phải chịu đựng. Cảnh quay ngoài trời ánh sáng tự nhiên làm nổi bật vẻ đẹp mộc mạc nhưng đầy nội lực của nhân vật nữ chính trong phim.
Chàng trai áo xanh này thú vị thật, cầm cái rìu nhỏ mà khí chất lại ngút trời không ai sánh kịp. Anh ta nói chuyện với đám dân làng rất tự tin, không hề run sợ trước bất kỳ ai. Phim Bố Y Sơn Hà đang dần hé lộ thân thế thực sự của nhân vật này cho khán giả biết. Mình đoán anh ta không phải người bình thường, chắc chắn có ẩn số lớn phía sau vẻ ngoài giản dị ấy.
Chuyển cảnh vào ban đêm thật sự gây bất ngờ lớn cho khán giả đang theo dõi. Không gian tối tăm, chỉ có ánh sáng hắt qua khe cửa tạo cảm giác bí bách và ngột ngạt. Cảnh hai nhân vật nam nằm ngủ mà một người đau đớn quằn quại, một người vẫn bình thản lạ thường. Bố Y Sơn Hà xử lý nhịp phim rất tốt, giữ chân người xem bằng sự tò mò về căn bệnh kỳ lạ kia.
Nhân vật râu ria trong phim trông có vẻ thô kệch nhưng diễn xuất lại rất tinh tế và sâu sắc. Lúc ông ta ôm đau trên giường, vẻ mặt nhăn nhó thật sự truyền cảm xúc mạnh đến người xem. Xem Bố Y Sơn Hà thấy thương cho những người bạn đồng hành phải chịu đựng cùng nhau trong hoàn cảnh khó khăn. Mối quan hệ giữa họ chắc chắn sẽ còn nhiều biến số thú vị phía trước.
Thích cách đạo diễn sử dụng âm thanh và ánh sáng trong cảnh phòng ngủ đêm qua. Tiếng thở dốc và ánh sáng xanh lạnh lẽo làm tăng thêm phần kịch tính cho bộ phim. Phim Bố Y Sơn Hà không chỉ có hành động mà còn chú trọng vào tâm lý nhân vật rất nhiều. Chi tiết chiếc ghế gỗ bị cầm chặt khi đau đớn là một điểm nhấn đắt giá về mặt hình ảnh trong phim.
Cô gái áo hồng đứng giữa đám đông mà nổi bật hẳn lên giữa khung cảnh làng quê. Vẻ đẹp dịu dàng nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng đáng ngưỡng mộ. Xem Bố Y Sơn Hà mà muốn biết số phận cô ấy sẽ ra sao giữa biến cố lớn này. Trang phục cổ trang rất chỉn chu, màu sắc nhã nhặn phù hợp với bối cảnh làng quê nghèo khó nhưng vẫn đẹp mắt vô cùng.
Đoạn cao trào khi chàng trai áo xanh rút công cụ ra thật sự ngầu và đầy uy lực. Anh ta dường như đang bảo vệ mọi người khỏi một mối nguy hiểm vô hình đang rình rập. Bố Y Sơn Hà đang xây dựng hình tượng anh hùng rất khác biệt, không cần võ thuật phô trương mà vẫn toát lên uy quyền mạnh mẽ. Mong chờ tập sau sẽ có thêm nhiều pha hành động mãn nhãn hơn nữa.
Cảnh đêm thật sự ám ảnh với cơn đau dữ dội của nhân vật phụ trong phim. Ông ta vật lộn với cơn đau như có ai đó đang siết chặt lấy mình từng phút giây. Phim Bố Y Sơn Hà khai thác khía cạnh tâm linh hoặc bệnh tật rất khéo léo và tinh tế. Người xem sẽ không khỏi thắc mắc liệu đây là lời nguyền hay có kẻ đang hãm hại họ từ trong bóng tối.
Tổng thể phim có màu sắc cổ trang rất đẹp, từ trang phục đến bối cảnh đều chỉn chu và kỹ lưỡng. Diễn viên chính trong Bố Y Sơn Hà thể hiện rất đạt, từ vẻ ngoài thư sinh đến sự quyết đoán khi cần thiết nhất. Câu chuyện ở Trương Gia Thôn mới chỉ là khởi đầu, chắc chắn sẽ còn nhiều bí mật được hé lộ phía sau bức màn sương mù này.