Cảnh cậu bé tóc trắng chỉ tay ra lệnh cho đám xác sống mà không hề run sợ thực sự quá ngầu. Nhưng điểm nhấn lại là con bạch hổ, từ vẻ mặt lười biếng chuyển sang biểu cảm kinh ngạc khi bị mắng y như thú cưng vậy. Xem Cả Phó Bản Đều Là Người Nhà Ta! mới thấy sự kết hợp giữa yếu tố huyền bí và hài hước này cuốn hút lạ thường, đặc biệt là đoạn hổ trắng há miệng cười ngốc nghếch.
Phong cách hình ảnh trong phim mang đậm màu sắc u tối với những con rối xác sống đứng im lìm tạo cảm giác rợn người. Tuy nhiên, sự xuất hiện của nhóm hầu gái và những anh chàng cơ bắp lại phá vỡ không khí căng thẳng đó một cách bất ngờ. Cảm giác xem Cả Phó Bản Đều Là Người Nhà Ta! giống như đang lạc vào một trò chơi nhập vai nơi mọi quy luật đều có thể bị bẻ cong bởi sự sáng tạo của tác giả.
Đoạn cao trào khi ba nhân vật mặc đồ đạo sĩ chạy đến ngôi nhà cổ rồi dừng lại trước cánh cửa gỗ mục là một pha xử lý nhịp điệu rất tốt. Sự do dự và mồ hôi lạnh trên trán nhân vật nam chính cho thấy áp lực khủng khiếp phía sau cánh cửa đó. Xem Cả Phó Bản Đều Là Người Nhà Ta! mà tim cứ đập thình thịch theo từng nhịp gõ cửa, không biết bên trong đang chờ đợi họ điều gì.
Thích nhất là cách họa sĩ hoạt hình thể hiện cảm xúc trên khuôn mặt nhân vật nữ tóc nâu khi cô ấy ngước nhìn lên đầy hoảng hốt giữa đống tiền rơi. Ánh mắt mở to và miệng hơi hé ra diễn tả sự bất lực và kinh ngạc rất đạt. Trong Cả Phó Bản Đều Là Người Nhà Ta!, mỗi nhân vật phụ dù xuất hiện ít vẫn có chiều sâu cảm xúc riêng, khiến người xem dễ dàng đồng cảm với tình huống trớ trêu họ gặp phải.
Kiến trúc cổ với đèn lồng đỏ và sân gạch rêu phong tạo nên một bối cảnh hoàn hảo cho câu chuyện trừ tà. Sự đối lập giữa khung cảnh hoang tàn ban đầu và sự xuất hiện của những nhân vật hiện đại sau này tạo nên một chiều không gian thú vị. Cả Phó Bản Đều Là Người Nhà Ta! thực sự làm tốt việc xây dựng thế giới quan, khiến người xem tin rằng có một thế giới song song tồn tại ngay cạnh chúng ta.