Cảnh quay trong toa tàu thực sự quá xuất sắc, từ ánh sáng mờ ảo đến những chiếc lông vũ bay lượn tạo nên một không gian vừa đẹp vừa bi thương. Sự đối đầu giữa hai nhân vật chính mang lại cảm giác căng thẳng tột độ, đặc biệt là khoảnh khắc người đàn ông áo trắng gục xuống đầy máu. Cảm xúc của cô gái trong chiếc váy xanh cũng được khắc họa tinh tế, khiến người xem không khỏi xót xa. Một phân cảnh đáng nhớ trong Dậy Sóng Tân Môn mà ai cũng nên xem.
Từ một kẻ lạnh lùng cầm súng, nhân vật đội mũ đen dần lộ ra những góc khuất đầy nhân văn khi trở về nhà. Cảnh anh ta dịu dàng chơi đùa với bé gái nhỏ tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với những gì đã xảy ra trước đó. Chi tiết này khiến mình tin rằng đằng sau vẻ ngoài gai góc ấy là một trái tim ấm áp. Dậy Sóng Tân Môn thực sự biết cách khai thác chiều sâu nhân vật khiến khán giả phải suy ngẫm.
Phải công nhận là phần thiết kế bối cảnh trong Dậy Sóng Tân Môn quá chỉn chu. Từ nội thất trên tàu điện cũ kỹ đến ngôi nhà gỗ với đèn lồng và rèm hạt, tất cả đều toát lên vẻ đẹp hoài cổ nhưng không hề lỗi thời. Màu sắc được điều chỉnh rất nghệ thuật, tạo cảm giác như đang xem một bộ phim điện ảnh thực thụ chứ không phải phim ngắn. Mỗi khung hình đều có thể làm hình nền điện thoại được luôn.
Không cần quá nhiều lời thoại, nhân vật nam chính vẫn truyền tải được trọn vẹn cảm xúc qua ánh mắt và cử chỉ. Đặc biệt là cảnh anh ta nhìn cô gái với vẻ mặt phức tạp, vừa có chút tiếc nuối vừa có sự quyết tâm. Rồi đến cảnh anh cười hiền với đứa trẻ, sự chuyển biến tâm lý này thực sự rất tinh tế. Dậy Sóng Tân Môn chứng minh rằng diễn xuất tốt không cần phải gào thét hay kịch tính hóa mọi thứ.
Kết thúc của đoạn phim này thực sự để lại nhiều suy ngẫm. Nhân vật chính rời đi trong đêm tối, bỏ lại sau lưng những xung đột và cả người con gái đang nhìn theo với ánh mắt buồn. Không biết rồi anh ta sẽ đi đâu, làm gì tiếp theo? Sự mập mờ này chính là điểm nhấn khiến Dậy Sóng Tân Môn trở nên đặc biệt, buộc khán giả phải tự tưởng tượng ra phần tiếp theo cho câu chuyện.