Phải công nhận diễn xuất của nhân vật Trần Bất Phàm rất ấn tượng. Từ một kẻ quét lá bị coi thường, ánh mắt cậu ấy khi nhìn Đại sư huynh luyện võ chứa đựng sự khao khát và bí ẩn. Cảnh quay cận mặt khi cậu ấy cầm chổi nhưng thần thái như đang cầm kiếm thực sự đắt giá. Phim Khuyết Võ biết cách khai thác tâm lý nhân vật nhỏ để dẫn dắt câu chuyện lớn, khiến người xem tò mò về thân thế thực sự của cậu.
Thật bất ngờ khi một bộ phim tiên hiệp lại có những tình huống gây cười đến thế. Cảnh Đại sư huynh cố gắng ra oai với gia nhân nhưng lại bị coi là kẻ điên thật sự là điểm sáng. Biểu cảm từ tự tin sang hoang mang rồi cuối cùng là cam chịu của nhân vật này quá xuất sắc. Phim Khuyết Võ không chỉ có đánh đấm mà còn có những khoảng lặng nhân văn, cho thấy sự tàn khốc của quy luật thời gian và thế thái nhân tình.
Không thể không khen ngợi phần mỹ thuật của phim Khuyết Võ. Từ kiến trúc cổ kính của gia tộc họ Trần đến trang phục tinh xảo của các nhân vật đều rất chỉn chu. Ánh sáng trong cảnh đêm trăng gặp gỡ Không Động Tiên Nhân tạo cảm giác hư ảo, thần tiên. Ngược lại, cảnh sân tập võ ban ngày lại mang màu sắc hiện thực, bụi bặm. Sự tương phản này giúp người xem dễ dàng phân biệt giữa thế giới tiên giới và nhân gian.
Chi tiết Đại sư huynh cầm bình thuốc và cố gắng thi triển pháp thuật nhưng vô hiệu thực sự đau lòng. Nó cho thấy sự bất lực của một người từng ở đỉnh cao quyền lực nay trở về con số không. Cách nhân vật này tự an ủi bản thân và cố gắng giữ thể diện trước mặt gia nhân cho thấy lòng tự trọng cao. Phim Khuyết Võ đã khắc họa rất tinh tế nỗi đau của sự suy tàn và quên lãng mà không cần quá nhiều lời thoại.
Cú nhảy thời gian 20 năm sau là một nước đi táo bạo của phim Khuyết Võ. Việc đặt nhân vật từng là thiên chi kiêu tử vào thân phận con thứ bị ghẻ lạnh tạo nên kịch tính mạnh mẽ. Cảnh Trần Bất Phàm quét lá trong khi người khác luyện võ gợi lên sự tương phản về số phận. Có vẻ như Đại sư huynh đang âm thầm quan sát và có thể sẽ là người dẫn dắt Trần Bất Phàm thức tỉnh tiềm năng, tạo nên một cặp đôi thầy trò thú vị.