Cảnh chiến đấu trong rừng trúc tối tăm của Mười Năm Ẩn Mình thực sự ám ảnh. Ánh sáng xanh lạnh lẽo làm nổi bật sự tàn khốc khi các nhân vật rút kiếm. Đặc biệt là biểu cảm của nam tử áo tím, từ lo lắng chuyển sang nụ cười điên dại đầy máu me khiến người xem rợn tóc gáy. Sự đối lập giữa vẻ ngoài thư sinh và bản chất sát thủ được khắc họa quá đỉnh. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi nhịp thở đều như đếm ngược sinh mạng. Một phân cảnh hành động xuất sắc về cả diễn xuất lẫn hình ảnh.