Giữa những toan tính của người lớn, bé trai trong Người Xưa Hóa Người Dưng như một tia nắng ấm áp. Những biểu cảm ngây thơ và nụ cười hồn nhiên của bé làm mềm đi bầu không khí ngột ngạt. Cảnh bé được người cha bế lên và đeo vòng vàng thực sự chạm đến trái tim người xem, gợi lên tình phụ tử thiêng liêng giữa bão tố cung đình.
Phải công nhận tạo hình của nữ chính trong Người Xưa Hóa Người Dưng quá xuất sắc. Bộ bạch y lông thú cùng đầu cài vàng rực rỡ tôn lên vẻ đẹp thanh cao nhưng cũng đầy u buồn. Ánh mắt cô nhìn người chồng cũ hay nhìn đứa con đều chứa đựng ngàn lời muốn nói mà không thể thốt nên lời, diễn xuất tinh tế đến từng cái nhíu mày.
Nhân vật bà lão tóc trắng trong Người Xưa Hóa Người Dưng thực sự áp đảo. Từ trang phục đen thêu phượng hoàng đến khí chất uy nghiêm, mỗi cử chỉ đều toát lên quyền lực tối thượng. Bà ta kiểm soát bữa tiệc, kiểm soát con cháu và dường như đang sắp đặt một ván cờ lớn mà không ai trong số họ có thể thoát ra được.
Cảnh trao vòng vàng cho tiểu công tử trong Người Xưa Hóa Người Dưng không đơn thuần là tặng quà. Đó là sự công nhận, là sự ràng buộc hay là một lời hứa bảo vệ? Người cha cẩn thận đeo vòng cho con, ánh mắt dịu dàng khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường thấy. Chi tiết nhỏ này lại khiến người xem xúc động mạnh mẽ về tình cảm gia đình.
Xem Người Xưa Hóa Người Dưng mà tim đập thình thịch. Dù là cảnh ăn cơm bình thường nhưng mỗi lời nói, mỗi ánh nhìn đều như dao găm. Nữ chính im lặng chịu đựng, nam chính cố gắng bảo vệ con, còn bà cụ thì dò xét từng chút một. Sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả tiếng hét, kịch bản quá xuất sắc trong việc xây dựng tâm lý.