Mở đầu Phò Mã Ẩn Thân đã cuốn người xem bằng không gian chật hẹp trong xe ngựa. Ánh mắt của nữ chính đầy cảnh giác, còn nam chính thì bình thản đến lạ. Khi kẻ lạ mặt xuất hiện, nhịp phim tăng tốc đột ngột, tạo cảm giác hồi hộp thời gian thực. Cách xử lý tình huống của hai nhân vật chính cho thấy họ không phải dạng vừa đâu, mỗi cử chỉ đều ẩn chứa mưu đồ riêng.
Phải công nhận diễn viên trong Phò Mã Ẩn Thân có đôi mắt biết nói. Từ lúc nữ chính bị ép vào góc xe đến khi cô ấy vùng vẫy, ánh mắt cô ấy chuyển từ sợ hãi sang quyết tâm rất mượt. Nam chính dù ít lời nhưng cái nhìn của anh ta luôn quan sát và tính toán. Cảnh quay cận mặt giúp khán giả bắt trọn từng thay đổi cảm xúc nhỏ nhất, đúng chất phim tâm lý hành động.
Đang hồi hộp cảnh đối đầu trong xe ngựa, phim chuyển cảnh sang phòng ngủ khiến mình hơi ngỡ ngàng. Nữ chính mặc đồ đỏ cầm dao kề cổ nam chính đang ngủ, tạo nên một cú twist cực mạnh. Không biết giữa họ có ân oán gì mà cô ấy lại ra tay vào lúc này? Phò Mã Ẩn Thân thực sự biết cách chơi đùa với cảm xúc người xem, vừa lo lắng vừa tò mò muốn biết tiếp theo sẽ ra sao.
Bối cảnh trong Phò Mã Ẩn Thân tuy đơn giản nhưng rất có chiều sâu. Chiếc xe ngựa cũ kỹ tạo cảm giác chân thực cho cuộc rượt đuổi, trong khi phòng ngủ với ánh sáng mờ ảo lại tôn lên vẻ đẹp mong manh nhưng nguy hiểm của nữ chính. Trang phục màu trắng tinh khôi của cả hai nhân vật chính tương phản với sự đen tối của âm mưu đang bao trùm, một điểm cộng lớn về mặt thẩm mỹ.
Xem Phò Mã Ẩn Thân mà cứ đoán già đoán trẻ về mối quan hệ của hai nhân vật chính. Lúc thì như kẻ thù, lúc lại như đồng minh bất đắc dĩ. Cảnh nam chính ôm lấy nữ chính trong xe ngựa vừa có vẻ bảo vệ vừa như đang kiềm chế. Rồi cảnh cô ấy cầm dao lại càng làm mờ đi ranh giới giữa yêu và ghét. Sự mập mờ này chính là điểm cuốn hút nhất của bộ phim.