Mở đầu Tráo Kiệu Mạn Khanh đã quá kịch tính với cú tát trời giáng của nam chính. Tưởng đâu là bi kịch ai ngờ lại là bước ngoặt để nữ chính thể hiện sự thông minh. Cô ấy không khóc lóc van xin mà bình tĩnh dùng son vẽ nốt ruồi, biến cú sốc thành cơ hội. Diễn xuất của nữ chính quá đỉnh, ánh mắt sắc lẹm khiến người xem phải rùng mình nhưng cũng đầy thán phục.
Thật sự bị cuốn hút bởi cách xử lý tình huống của nữ chính trong Tráo Kiệu Mạn Khanh. Bị đánh oan ức nhưng cô ấy không hề hoảng loạn, ngược lại còn lợi dụng tình thế để tạo ấn tượng mới. Nốt ruồi son trên trán như một dấu ấn quyền lực mới. Cảnh cô ấy ôm eo nam chính đầy toan tính nhưng cũng rất quyến rũ, đúng kiểu mỹ nhân kế thời Dân Quốc.
Nam chính trong Tráo Kiệu Mạn Khanh thực sự là một ẩn số. Từ lúc giận dữ tát người yêu đến khi ngơ ngác nhìn cô ấy trang điểm lại, biểu cảm thay đổi liên tục rất cuốn. Đặc biệt là cảnh anh ta đứng nhìn từ xa khi nữ chính nói chuyện với mẹ, ánh mắt vừa nghi ngờ vừa có chút rung động. Sự giằng xé nội tâm này làm nên chiều sâu cho nhân vật.
Phải khen ngợi khâu mỹ thuật của Tráo Kiệu Mạn Khanh. Váy áo của nữ chính từ bộ trắng tinh khôi đến bộ hồng dịu dàng đều rất hợp thời trang những năm 30. Bối cảnh phòng làm việc với cửa kính màu và đồ gỗ cổ điển tạo không gian rất điện ảnh. Mỗi khung hình đều như một bức tranh sơn dầu, nhìn là thấy ngay không khí của thời đại đó.
Cảnh cuối trong Tráo Kiệu Mạn Khanh khi nam chính nhìn thấy nữ chính trong bộ đồ hồng lộng lẫy mà đứng hình là điểm nhấn tuyệt vời. Sự đối lập giữa cô gái bị tát lúc đầu và quý cô đài các lúc sau khiến anh ta không thể rời mắt. Cái nhìn đó không chỉ là ngạc nhiên mà còn là sự công nhận ngầm. Một cái kết mở để lại nhiều dư vị cho người xem suy ngẫm.