Cảnh Lý Duệ tung chưởng phá nát cột đá thực sự mãn nhãn, nhưng tôi lại ấn tượng hơn với ánh mắt của Trần Hùng. Sự khinh thường dành cho người kéo xe tạo nên mâu thuẫn cực căng. Xem Đệ Nhất Phu Xe mới thấy, đôi khi kẻ bị coi thường nhất lại là người nắm giữ sức mạnh khủng khiếp nhất. Cái kết khi anh chàng xe kéo đứng dậy thật sự khiến người ta nổi da gà!
Phim ngắn Đệ Nhất Phu Xe dạy cho chúng ta một bài học xương máu: không được nhìn mặt mà bắt hình dong. Nhóm người của Lý Duệ tưởng mình là trời, đi đến đâu cũng hống hách, nhưng gặp phải cao thủ ẩn mình thì cũng chỉ như kiến cỏ. Chi tiết anh xe kéo nhặt mảnh gỗ và phá hủy cổng đá bằng nội lực cho thấy đẳng cấp thực sự không cần phô trương.
Suốt cả đoạn đầu, nhân vật chính trong Đệ Nhất Phu Xe gần như không nói câu nào, chỉ lẳng lặng sửa xe và chịu đựng sự khiêu khích. Chính sự nhẫn nhịn đó làm bùng nổ cảm xúc khi anh ra tay. Cảnh tượng cổng đá 'Diễn Võ Trường' sụp đổ trong tích tắc là minh chứng rõ nhất cho câu nói 'nước lặng thì sâu'. Một pha xử lý đỉnh cao của biên kịch!
Phải công nhận là phần hình ảnh của Đệ Nhất Phu Xe làm rất tốt. Cổng đá rêu phong, trang phục truyền thống và không khí nghiêm túc của nhóm võ sinh tạo nên một thế giới kiếm hiệp rất thật. Đối lập với đó là sự giản dị của anh xe kéo. Sự tương phản giữa vẻ hào nhoáng bên ngoài và nội lực tiềm tàng bên trong được thể hiện qua từng khung hình đầy nghệ thuật.
Không cần đao kiếm, chỉ một mảnh gỗ nhỏ cũng đủ để nhân vật chính trong Đệ Nhất Phu Xe thể hiện uy lực. Tôi thích cách phim xây dựng tình tiết: từ sự coi thường, khiêu khích cho đến cú sốc khi sức mạnh thực sự được bộc lộ. Lý Duệ và Trần Hùng tưởng mình là bá chủ, nhưng trước mặt cao thủ chân chính, họ chỉ là những đứa trẻ đang tập tễnh học võ mà thôi.