Cảnh nhân vật chính mặc áo xanh biểu cảm từ tự tin sang hoảng sợ thật sự quá hài hước. Đặc biệt là cái mai rùa xanh phát sáng xuất hiện bất ngờ làm mình cười rụng rời. Phim Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần làm tốt khoản gây bất ngờ. Mấy ông tông chủ ngồi trên ghế giữa trời nhìn uy nghiêm mà cũng có lúc biến sắc. Xem mà không muốn rời mắt khỏi màn hình luôn đó.
Mấy ông tông chủ ngồi trên ghế gỗ giữa bầu trời xanh nhìn thật sự rất bá đạo, khí chất ngút trời. Nhưng mà khi thấy cảnh ghế bay lơ lửng kèm sấm sét thì mình cũng hơi giật mình. Cốt truyện Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần càng về sau càng hấp dẫn, không hề nhàm chán chút nào. Nhân vật áo đỏ hét lên đầy giận dữ tạo cảm giác căng thẳng cực độ. Ai thích thể loại tiên hiệp pha chút hài hước thì không nên bỏ qua.
Thật sự không hiểu sao nhân vật chính lại bị cô gái áo tím tát cho một cái đau điếng, nhìn biểu cảm đau khổ mà thương quá trời. Có vẻ như anh ta đang gặp hiểu lầm lớn hay mắc nợ gì đó chăng. Xem Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần mà tim mình cứ theo từng diễn biến mà hồi hộp không yên. Cảnh chiến đấu với năng lượng xanh bắn ra từ tay tông chủ nhìn đã mắt vô cùng. Hiệu ứng hình ảnh làm rất mượt mà, màu sắc tươi sáng dễ nhìn.
Đoạn nhân vật chính mồ hôi hột chảy đầy mặt khi bị mấy ông lớn vây quanh nhìn thật sự rất tội nghiệp. Tự dưng thấy muốn bảo vệ anh ta quá chừng luôn đó. Phim Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần xây dựng nhân vật khá có chiều sâu, không chỉ có mỗi đánh đấm. Cảnh đường phố cổ trang đông đúc phía sau làm nền cũng rất đẹp và chi tiết. Đầu tư kỹ lưỡng từ bối cảnh đến biểu cảm nhân vật, xứng đáng để dành thời gian theo dõi.
Mình thích nhất là cái cách mấy ông tông chủ thay đổi sắc mặt liên tục, từ nghiêm túc sang sốc rồi lại giận dữ. Cảm giác như họ cũng bị nhân vật chính làm cho phát điên lên vậy. Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần có nhịp phim khá nhanh, không bị dài dòng lê thê. Cảnh anh chàng áo đỏ nắm tay hét lớn nhìn rất nhiệt huyết và mạnh mẽ. Ai muốn tìm phim giải trí sau giờ làm việc thì đây là lựa chọn hoàn hảo nhất.
Cái cảnh chiếc ghế gỗ bay lên trời kèm theo sấm chớp nhìn huyền ảo thật sự luôn. Không biết đó là bảo vật gì mà quyền năng lớn vậy ta. Xem Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần mà mình cứ đoán già đoán non không biết kết thúc sẽ ra sao. Nhân vật chính dù sợ hãi nhưng vẫn cố gắng đối mặt cũng đáng khen lắm. Hy vọng anh ta sẽ sớm vượt qua được khó khăn này để trở lại phong độ ban đầu nhé mọi người.
Biểu cảm của nhân vật chính khi bị hai người cùng lúc vỗ vào đầu nhìn thật sự rất thảm hại nhưng mà buồn cười. Mấy cảnh này làm giảm bớt căng thẳng của phim xuống nhiều lắm. Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần biết cách cân bằng giữa hành động và hài hước rất tốt. Tông chủ áo xanh dương nhìn già mà uy, tóc bạc trắng trông rất có thần thái tiên nhân. Mỗi nhân vật đều có nét riêng biệt không bị trùng lặp.
Cảnh đám đông đứng hai bên đường nhìn nhân vật chính đi qua tạo cảm giác như anh ta đang bị duyệt binh vậy. Áp lực vô hình đè nặng lên vai người xem luôn đó. Phim Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần xây dựng tình huống rất khéo léo. Nhân vật áo trắng ngồi ghế suy nghĩ gì mà trông nghiêm trọng thế không biết. Mình đoán chắc là đang tính kế gì đó lớn lắm đây. Xem mà cứ hồi hộp chờ đợi diễn biến tiếp theo không rời mắt.
Thích cái cách phim sử dụng màu sắc để thể hiện cảm xúc nhân vật, lúc thì sáng sủa lúc lại tối tăm u ám. Nhân vật chính mặc áo xanh lam nhìn rất thư sinh nhưng cũng có lúc rất mạnh mẽ. Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần thật sự là một bộ phim hoạt hình đáng xem trong năm nay. Cảnh tông chủ áo đỏ phát nộ nhìn rất đáng sợ, khí thế bức người vô cùng. Ai yêu thích thể loại tu tiên thì nhất định phải thử xem qua một lần.
Tổng thể mà nói thì phim làm khá chỉn chu từ âm thanh đến hình ảnh đều chất lượng cao. Cảnh chiến đấu phép thuật nhìn đã mắt không thua gì phim điện ảnh lớn ngoài rạp. Đồ Đệ Nghịch Thiên, Sư Tôn Phong Thần giữ chân được người xem nhờ cốt truyện hấp dẫn. Nhân vật chính tuy gặp nhiều khó khăn nhưng vẫn không bỏ cuộc thật đáng ngưỡng mộ. Mình đã xem đi xem lại mấy cảnh hay nhất rồi mà vẫn không thấy chán.