Không ngờ Trò Chơi Kinh Dị: Thiếu Gia Lên Sàn lại có đoạn kết bi tráng đến thế. Cảnh thiếu gia tự đâm kiếm vào tim để bảo vệ cô gái tóc trắng khiến tôi sốc nặng. Sự hy sinh thầm lặng ấy mới chính là đỉnh cao của tình yêu, dù anh ta mang vẻ ngoài tàn nhẫn nhưng trái tim lại quá đỗi dịu dàng. Xem xong mà lòng nặng trĩu, đúng là một kiệt tác khiến người ta phải suy ngẫm về nhân tính.
Phải công nhận là nhân vật chính trong Trò Chơi Kinh Dị: Thiếu Gia Lên Sàn quá ngầu. Từ lúc xuất hiện với đôi cánh rồng đen đến khi rút kiếm đỏ rực, khí thế áp đảo hoàn toàn đối thủ. Đặc biệt là cảnh anh ta ngồi trên ngai vàng xương sọ, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đám người quỳ gối, thực sự tạo nên cảm giác quyền lực tuyệt đối. Một bộ phim hành động pha lẫn huyền huyễn đáng để cày đêm.
Nhân vật nữ chính trong Trò Chơi Kinh Dị: Thiếu Gia Lên Sàn thực sự lấy đi nhiều nước mắt của khán giả. Biểu cảm từ ngỡ ngàng, sợ hãi đến đau đớn tột cùng khi chứng kiến người mình yêu tự sát thật sự quá ám ảnh. Đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ và bàn tay run rẩy muốn níu kéo nhưng vô vọng. Diễn xuất bằng ánh mắt của nhân vật này quá xuất sắc, làm nổi bật bi kịch của số phận trong thế giới tàn khốc.
Phải khen ngợi đội ngũ làm phim về phần hình ảnh trong Trò Chơi Kinh Dị: Thiếu Gia Lên Sàn. Bầu trời tím ngắt với những cơn lốc xoáy năng lượng đen tối tạo nên không khí u ám đặc trưng của địa ngục. Sự tương phản giữa màu áo trắng của nữ chính và bộ giáp đen gai góc của nam chính càng làm tăng thêm tính kịch tính. Mỗi khung hình đều như một bức tranh nghệ thuật đậm chất giả tưởng.
Đoạn phim ngắn trong Trò Chơi Kinh Dị: Thiếu Gia Lên Sàn còn lột tả rõ nét sự hèn hạ của con người. Những tên lính mặc quân phục run rẩy, toát mồ hôi hột khi đối diện với sức mạnh tuyệt đối, sẵn sàng quay lưng hoặc hoảng loạn. Sự đối lập giữa bản lĩnh của thiếu gia và sự yếu đuối của đám đông tạo nên một bài học sâu sắc về lòng dũng cảm. Xem mà thấy ghét cay ghét đắng lũ người chỉ biết sợ hãi.