Cảnh đối đầu giữa nữ chính và kẻ thù thực sự quá mãn nhãn, từ ánh mắt lạnh lùng đến nhát kiếm dứt khoát đều toát lên khí chất của một nữ vương báo thù. Nhưng điều khiến tôi ám ảnh nhất lại là đoạn hồi ức hai mươi lăm năm trước, sự ngây thơ của cô bé đối lập hoàn toàn với bi kịch sau này. Khi mưa rơi và người đó xuất hiện che ô, cảm xúc vỡ òa thực sự. Cốt truyện trong Giấc Mộng Mười Năm được xây dựng quá tinh tế, biến nỗi đau thành động lực sống mạnh mẽ khiến khán giả không thể rời mắt.