Đoạn phim trong Giấc Mộng Mười Năm thực sự lấy đi nước mắt của người xem. Cảnh nữ chính tỉ mỉ lau vết thương cho nam chính đang hôn mê toát lên vẻ đẹp bi thương đến nao lòng. Ánh nến lung linh càng làm nổi bật sự cô đơn và lo lắng trong ánh mắt nàng. Nhưng đúng lúc cảm xúc dâng cao nhất thì nam chính áo xanh lại xông vào với vẻ mặt hoảng hốt, tạo nên một sự hiểu lầm đầy kịch tính. Sự xuất hiện đột ngột của nam chính áo trắng cùng thanh kiếm trên tay càng đẩy mâu thuẫn lên đỉnh điểm. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ đều chứa đựng ngàn lời muốn nói nhưng không thể thốt nên lời. Đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật kể chuyện bằng hình ảnh.