Diễn xuất của nữ chính trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thực sự tinh tế. Từ nụ cười xã giao ban đầu với người quản gia, đến sự lạnh lùng khi đối diện với người yêu cũ, từng biểu cảm đều có lớp lang. Đặc biệt là cảnh cô ấy ôm lấy người đàn ông mà ánh mắt lại nhìn xa xăm, nụ cười méo mó đầy đau khổ. Đó không phải là sự tha thứ, mà là sự chấp nhận đầy cam chịu của một người phụ nữ thời loạn.
Chi tiết bát thuốc được bưng xuống cầu thang trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về tưởng chừng bình thường nhưng lại là ngòi nổ cho mọi cảm xúc. Màu xám của áo dài cô gái đối lập với màu xanh của người đàn ông, báo hiệu một cuộc gặp gỡ không êm đẹp. Khi chiếc hộp gỗ được mở ra, mọi sự giả vờ bình tĩnh đều sụp đổ. Phim biết cách khai thác tâm lý nhân vật qua những vật dụng nhỏ nhặt nhất.
Cảnh cuối trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thực sự lấy đi nước mắt. Cô gái ôm chặt người đàn ông, tay đeo nhẫn ngọc nhưng vai lại run lên bần bật. Đó không phải là cái ôm của hạnh phúc đoàn tụ, mà là sự bám víu cuối cùng trước khi buông tay. Người đàn ông nhắm nghiền mắt, dường như cũng đang kìm nén nỗi đau. Một cảnh quay không cần lời thoại nhưng nói lên tất cả bi kịch của thời cuộc.
Trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về, chiếc nhẫn ngọc trên tay cô gái là minh chứng cho một lời thề nguyện đã phai nhạt. Khi người đàn ông đưa chiếc hộp gỗ, cô ấy không hề vui mừng mà chỉ có sự bàng hoàng. Chi tiết cô ấy mân mê chiếc nhẫn trong lúc ôm người yêu cũ cho thấy sự giằng xé nội tâm dữ dội. Giữ lại kỷ vật nhưng trái tim đã vỡ vụn, một bi kịch tình yêu điển hình của thời đại.
Điều ấn tượng nhất trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về chính là những khoảng lặng. Khi cô gái nhận chiếc hộp, không gian như ngưng đọng. Người đàn ông muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ biết nhìn cô bằng ánh mắt tội lỗi. Sự im lặng này còn đau đớn hơn ngàn lời trách móc. Nó cho thấy khoảng cách giữa họ không còn là hiểu lầm, mà là những chuyện đã rồi không thể cứu vãn. Diễn xuất bằng ánh mắt thật sự xuất sắc.