Cảnh cuối khi cô dâu trùm khăn voan đỏ lên đầu, tôi tưởng như thấy cả một bầu trời nước mắt bị kìm nén. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về đã xây dựng thành công bi kịch của người phụ nữ trong xã hội cũ, nơi hạnh phúc cá nhân phải nhường bước cho lễ giáo và danh dự gia đình. Một cái kết mở đầy day dứt.
Bối cảnh phòng cưới cổ kính với những bình gốm sứ và ánh sáng mờ ảo tạo nên không khí nặng nề trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về. Mọi thứ đều đẹp nhưng lại mang màu sắc u buồn, như thể thời gian đang ngưng đọng để chứng kiến một cuộc chia ly trong chính ngày đoàn tụ. Nghệ thuật quay phim thực sự xuất sắc.
Chiếc vòng ngọc bích được trao đi trao lại như một minh chứng cho lời thề nguyện bị phá vỡ. Trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về, vật phẩm này không chỉ là trang sức mà là sợi dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình yêu và trách nhiệm. Diễn xuất của nữ chính thực sự chạm đến trái tim người xem.
Có những nụ cười còn đau đớn hơn cả nước mắt, như cách cô dâu trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về mỉm cười khi nhận chén trà từ người thân. Đó là sự chấp nhận đầy cam chịu, là nụ cười của người đã chết đi một phần tâm hồn để sống trọn vẹn với vai trò làm dâu nhà người ta. Quá thương tâm.
Không cần lời thoại đao to búa lớn, Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về dùng chính sự im lặng để kể câu chuyện bi thương. Tiếng thở dài, tiếng chén trà đặt xuống bàn, tiếng vải lụa ma sát vào nhau... tất cả tạo nên bản giao hưởng của nỗi buồn, khiến người xem như lạc vào mê cung cảm xúc không lối thoát.