Cảnh nam chính quỳ gối trên bãi cỏ, ánh mắt kinh hoàng nhìn nữ tu sĩ mặc hắc y thật sự ám ảnh. Cảm giác tội lỗi và sợ hãi hòa quyện khiến người xem không khỏi rùng mình. Đặc biệt khi hình ảnh người ông hiện ra trong ánh sáng huyền ảo, cảm xúc dâng trào đến nghẹn ngào. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn đã khai thác rất sâu tâm lý nhân vật trong khoảnh khắc đối diện với quá khứ.
Diễn xuất của nữ chính trong vai nữ tu sĩ thực sự xuất sắc. Ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa nỗi đau, từng cử chỉ đều toát lên khí chất tiên nhân. Cảnh cô đứng giữa trời sương mờ, tay cầm khăn trắng, nhìn nam chính với vẻ mặt vừa thương cảm vừa kiên định khiến tim tôi thắt lại. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn không chỉ là phim hành động mà còn là bản tình ca đẫm nước mắt.
Đoạn hồi tưởng với ngọn nến lung linh và đứa trẻ nằm bất động trên giường thật sự là cú đánh mạnh vào cảm xúc. Không cần nhiều lời thoại, chỉ bằng ánh mắt và khung cảnh tĩnh lặng, phim đã kể trọn một bi kịch gia đình. Nam chính gào thét trong tuyệt vọng, máu chảy từ miệng – tất cả như lời thú tội muộn màng. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn khiến tôi khóc ròng giữa đêm.
Cảnh nữ tu sĩ vung tay, luồng sáng vàng bùng nổ rồi nam chính bị hất văng thật mãn nhãn. Hiệu ứng hình ảnh tuy đơn giản nhưng đủ tạo cảm giác uy lực của tiên pháp. Điều đáng nói là cách phim dùng sức mạnh không phải để hủy diệt mà để thức tỉnh lương tri. Nam chính ngã xuống, máu me đầy mặt, nhưng đó có lẽ là khởi đầu cho sự cứu rỗi. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn thật sự khác biệt.
Hình ảnh người ông hiện ra trong vòng sáng, cúi đầu như đang cầu nguyện hay trách móc? Không rõ, nhưng chính sự mơ hồ ấy lại khiến cảnh phim thêm phần thiêng liêng. Nam chính nhìn lên, nước mắt giàn giụa, như đứa trẻ lạc đường tìm lại bóng dáng người thân. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn đã chạm đến góc khuất sâu nhất trong tâm hồn con người: nỗi hối hận vì đã muộn.