Cảnh cô gái trong trang phục cổ trang xuất hiện trên cầu thang khiến mình rùng mình vì đẹp quá! Hiệu ứng ánh sáng và hoa sen phát sáng tạo cảm giác như tiên nữ giáng trần. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn thực sự biết cách làm người xem mê mẩn với những pha chuyển cảnh đầy huyền ảo. Cảm xúc của Thầy Trần và Cô Lý cũng rất chân thật, khiến mình tin vào phép màu giữa đời thường.
Đoạn thời gian nhảy vọt 10 tháng sau khiến mình bất ngờ nhưng lại rất hợp lý. Cảnh Cô Lý nằm viện ôm con, Thầy Trần bên cạnh chăm sóc khiến tim mình tan chảy. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn không chỉ có yếu tố kỳ ảo mà còn chạm đến trái tim người xem bằng tình cảm gia đình ấm áp. Những nhân vật phụ như y tá, bệnh nhân cũng góp phần tạo nên bầu không khí bệnh viện chân thực.
Phải công nhận trang phục của nữ chính trong Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn quá đẹp! Từ bộ trắng tinh khôi đến bộ hồng nhạt lấp lánh, mỗi chi tiết đều được chăm chút kỹ lưỡng. Đầu tóc, phụ kiện, thậm chí cả biểu cảm khi thi triển phép thuật đều toát lên vẻ tiên khí. Mình xem đi xem lại cảnh cô ấy tạo ra hoa sen phát sáng mà vẫn không chán!
Thầy Trần và Cô Lý diễn rất đạt, đặc biệt là ánh mắt và cử chỉ tay khi họ nắm tay nhau. Không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn biểu cảm là hiểu được nỗi lòng của nhau. Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn thành công ở chỗ không lạm dụng thoại mà dùng ngôn ngữ cơ thể để truyền tải cảm xúc. Cảnh hai người nhìn nhau trong bệnh viện khiến mình suýt khóc theo!
Mình ấn tượng với phần kỹ xảo trong Nội Trợ Lại Là Tiên Tôn. Ánh sáng lấp lánh, cánh hoa bay, hiệu ứng phép thuật đều mượt mà và hài hòa với bối cảnh thực tế. Không bị lòe loẹt hay quá đà, mà vừa đủ để tạo điểm nhấn huyền ảo. Đặc biệt cảnh cuối cùng khi nữ chính biến mất giữa cánh hoa rơi khiến mình nổi da gà!