Xem Ta Là Hổ, Không Phải Mèo mà tim tôi tan chảy trước vẻ mặt ngơ ngác của anh hổ. Lúc đầu tưởng là yêu nghiệt đáng sợ, ai ngờ lại là một cục cưng biết xấu hổ. Cảnh anh ấy nhìn giỏ thuốc với ánh mắt lấp lánh rồi chắp tay cảm ơn thật sự quá đỗi dễ thương. Tạo hình nửa người nửa thú làm rất tinh tế, vừa hoang dã lại vừa có nét ngây thơ khiến người xem không thể rời mắt.
Phải công nhận nữ chính trong Ta Là Hổ, Không Phải Mèo có khí chất rất riêng. Bộ váy xanh lam tôn lên vẻ đẹp quý phái nhưng không kém phần dịu dàng. Đặc biệt là ánh mắt sắc sảo khi ra lệnh cho binh lính, rồi lại trở nên ấm áp khi đỡ cô gái hồ ly dậy. Sự chuyển biến tâm lý tinh tế này khiến nhân vật trở nên sống động và có chiều sâu hơn hẳn so với các phim tiên hiệp thông thường.
Anh chàng tóc xanh trong Ta Là Hổ, Không Phải Mèo đúng chuẩn soái ca lạnh lùng. Ban đầu nhìn rất khó gần với bộ giáp xanh đầy uy lực, nhưng khi nghe nữ chính thì thầm bên tai, ánh mắt anh ấy lập tức thay đổi. Sự lo lắng và quan tâm lộ rõ trên khuôn mặt điển trai. Mối quan hệ giữa hai người dường như có nhiều uẩn khúc, tạo cảm giác tò mò muốn xem tiếp diễn biến sau này.
Cảnh hai nhân vật thú tộc quỳ xuống tạ ơn trong Ta Là Hổ, Không Phải Mèo thực sự lấy đi nhiều nước mắt. Dù là yêu quái nhưng tình cảm của họ rất chân thành. Cô hồ ly nhỏ bé run rẩy bên cạnh hổ ca ca to lớn tạo nên sự tương phản đáng yêu. Chi tiết họ cùng nhau cúi đầu cảm kích cho thấy sự gắn kết bền chặt, khiến khán giả tin vào tình bạn vượt qua cả ranh giới chủng tộc trong thế giới tu tiên này.
Phải khen ngợi đội ngũ sản xuất Ta Là Hổ, Không Phải Mèo về phần tạo hình nhân vật. Từ bộ lông chân thực của hổ ca ca đến đôi tai hồ ly mềm mại đều rất có tâm. Trang phục của các nhân vật chính cũng được đầu tư kỹ lưỡng với họa tiết tinh xảo. Cảnh binh lính mặc giáp bạc đứng nghiêm trang tạo nên không khí hùng tráng, góp phần nâng tầm chất lượng cho bộ phim ngắn này.