Cảnh chiến đấu giữa tộc Hổ và tộc Gấu thực sự mãn nhãn, đặc biệt là lúc gấu đen tung đòn kết liễu. Cảm giác áp lực đè nặng lên vai nhân vật chính khiến mình tim đập nhanh không ngừng. Trong Ta Là Hổ, Không Phải Mèo, sự chênh lệch sức mạnh được khắc họa rất rõ, tạo nên kịch tính khó tả.
Nhân vật nữ chính tuy có vẻ ngoài yếu đuối nhưng tinh thần chiến đấu rất đáng nể. Dù bị thương nặng vẫn cố gắng đứng dậy bảo vệ đồng đội. Mình thích cách xây dựng tính cách này trong Ta Là Hổ, Không Phải Mèo, vừa mềm mỏng lại vừa kiên cường, đúng chất anh hùng thời loạn.
Khoảnh khắc các thành viên tộc Hổ cùng nhau chiến đấu dù biết trước sẽ thua khiến mình xúc động mạnh. Họ không bỏ rơi nhau ngay cả khi đối mặt với cái chết. Ta Là Hổ, Không Phải Mèo đã làm rất tốt việc khắc họa tình đoàn kết, khiến người xem phải rơi nước mắt vì sự hy sinh cao cả.
Ban đầu tưởng gấu đen chỉ là phản diện thuần túy, nhưng càng về sau càng thấy ẩn chứa nhiều uẩn khúc. Ánh mắt đau đớn và do dự của hắn lúc sắp ra đòn cuối khiến mình nghi ngờ về động cơ thực sự. Ta Là Hổ, Không Phải Mèo đang dần hé lộ lớp lang tâm lý rất sâu sắc.
Từng pha giao tranh đều được thiết kế công phu, từ cú đấm của gấu đến cú né của hổ. Hiệu ứng âm thanh và hình ảnh phối hợp nhịp nhàng tạo cảm giác như đang xem phim điện ảnh. Đặc biệt cảnh nữ chính bị hất văng trong Ta Là Hổ, Không Phải Mèo khiến mình giật mình thon thót.