Đoạn hồi tưởng về hai chị em nhỏ thực sự lấy đi nước mắt của tôi. Cô bé áo vàng khóc lóc van xin, còn cô bé áo tím dù bị thương nặng vẫn cố gắng an ủi. Sự hy sinh và tình cảm gắn bó giữa họ là điểm sáng nhất của tập này. Diễn xuất của các bé rất tự nhiên, khiến khán giả như tôi phải xót xa. Hy vọng phần sau của Thỉnh Phượng Quy Cung sẽ giải đáp số phận của hai đứa trẻ này.
Cảnh chuyển sang năm năm sau tại Tế Thế Đường thực sự cho thấy sự đầu tư về mặt hình ảnh. Ánh sáng tự nhiên, cách bài trí thuốc thang và dụng cụ y tế rất chi tiết và chân thực. Nữ chính trong vai trò thầy thuốc trông dịu dàng và từng trải hơn hẳn. Không khí bình yên nơi đây tương phản hoàn toàn với những biến cố trước đó, tạo nên một nốt trầm lắng đọng trong Thỉnh Phượng Quy Cung.
Nhân vật cậu bé con của nữ chính thực sự là điểm nhấn dễ thương nhất. Cách bé giúp mẹ phân loại thuốc và đối đáp với khách hàng cho thấy sự thông minh vượt tuổi. Đặc biệt là cảnh bé lấy chiếc ngọc bội ra, ánh mắt tò mò và ngây thơ khiến tim tôi tan chảy. Sự xuất hiện của bé mang lại niềm vui và hy vọng giữa những bi kịch của Thỉnh Phượng Quy Cung.
Chi tiết chiếc ngọc bội hình chữ Thọ được cậu bé tìm thấy và đưa cho người đàn ông tính toán có vẻ như là một manh mối quan trọng. Người đàn ông kia nhìn chiếc ngọc bội với ánh mắt rất phức tạp, dường như ông ta biết điều gì đó về nguồn gốc của nó. Chi tiết nhỏ này hứa hẹn sẽ là chìa khóa mở ra những bí mật lớn hơn trong cốt truyện Thỉnh Phượng Quy Cung về sau.
Tôi rất ấn tượng với cách xây dựng tâm lý cho nữ chính. Từ một người lạnh lùng, quyết đoán báo thù, cô ấy đã trở thành một người mẹ hiền lành, một thầy thuốc tận tâm sau 5 năm. Sự thay đổi này không hề gượng ép mà rất tự nhiên qua từng ánh mắt và cử chỉ. Ứng dụng xem phim đã làm rất tốt trong việc truyền tải những cung bậc cảm xúc tinh tế này của nhân vật trong Thỉnh Phượng Quy Cung.