Đoạn kết của Thỉnh Phượng Quy Cung thực sự lấy đi nước mắt của tôi. Hình ảnh người phụ nữ mặc áo vàng quỳ gối van xin trong tuyệt vọng, tay ôm bụng bầu đầy đau đớn đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng của Thịnh Trường Ca. Sự xuất hiện của đám đông hung hãn càng làm tăng thêm tính bi kịch. Đây không chỉ là một cảnh quay, mà là sự khắc họa tàn khốc của định mệnh trong thời loạn lạc.
Phải công nhận diễn xuất của nam chính trong Thỉnh Phượng Quy Cung rất có chiều sâu. Từ ánh mắt si tình khi bên cạnh người yêu, đến vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn khi khoác lên mình bộ giáp bạc đẫm máu. Đặc biệt là cảnh anh đứng giữa tuyết rơi, khuôn mặt dính máu nhưng ánh mắt vẫn kiên định, toát lên khí chất của một bậc đế vương sẵn sàng hy sinh tất cả vì quyền lực.
Tôi chưa từng thấy bộ phim cổ trang nào chọn bối cảnh lạ mắt như Thỉnh Phượng Quy Cung. Hang động tối tăm với hồ nước tĩnh lặng, xung quanh là vô số ngọn nến tạo nên một không gian vừa ma mị vừa lãng mạn. Ánh sáng và bóng tối được sử dụng rất tinh tế, làm nổi bật sự cô độc của nhân vật giữa không gian rộng lớn, gợi lên cảm giác về một thế giới tách biệt với thực tại.
Chiếc ngọc bội trong Thỉnh Phượng Quy Cung không chỉ là vật trao duyên mà còn là biểu tượng cho sự chia ly đau đớn. Cảnh Tạ Cảnh Sơ đặt nó lại bên cạnh Thịnh Trường Ca khi cô đang say ngủ thể hiện sự dứt khoát đến tàn nhẫn. Sau này, khi Thịnh Trường Ca cầm chiếc ngọc bội với ánh mắt buồn bã, người xem mới thấm thía hết nỗi đau của sự lựa chọn giữa tình yêu và trách nhiệm.
Thỉnh Phượng Quy Cung xây dựng cốt truyện rất thông minh khi đặt hai thái cực đối lập. Một bên là cảnh ân ái ngọt ngào trong hang động yên bình, một bên là chiến trường khốc liệt với tuyết rơi và máu đổ. Sự chuyển cảnh nhanh chóng từ cảnh Tạ Cảnh Sơ rời bỏ người yêu đến cảnh anh trở về trong bộ dạng thương tích đầy mình tạo nên cú sốc lớn, nhấn mạnh cái giá của quyền lực.