Cảnh mở đầu trong Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể thực sự lấy đi nước mắt của tôi. Khoảnh khắc cô gái tóc hồng khóc nức nở trong vòng tay chàng trai áo xanh tạo nên một sự tương phản đầy day dứt. Ánh mắt của cô gái áo đỏ đứng nhìn từ xa mới là điểm nhấn đắt giá nhất, sự ghen tuông và tổn thương không cần lời thoại vẫn đủ sức nặng. Một khởi đầu đầy cảm xúc và kịch tính.
Đoạn phim miêu tả cảnh vị lão gia tóc trắng hóa thành ánh sáng bay về trời thực sự rất đẹp và bi tráng. Trong Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể, sự hy sinh hoặc thăng hoa của nhân vật này dường như là bước ngoặt lớn. Cảnh ông ngồi uống trà bình thản trước khi biến mất cho thấy sự chấp nhận số phận, để lại nỗi buồn man mác cho những người ở lại, đặc biệt là cô gái tóc đỏ đang ngơ ngác.
Không thể rời mắt khỏi đôi mắt vàng óng ánh của nam chính khi anh ấy chạm vào mặt cô gái tóc hồng. Chi tiết này trong Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể báo hiệu một sức mạnh tiềm ẩn hoặc sự thức tỉnh nào đó. Nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin của anh ấy đối lập hoàn toàn với vẻ mặt hoảng hốt của cô gái, tạo nên một sự căng thẳng ngọt ngào khó tả giữa hai người.
Chuyển cảnh từ vườn hoa yên bình sang đại điện uy nghiêm là một cú bất ngờ về mặt cảm xúc. Ba người quỳ gối trước mặt vị chưởng môn trong Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể toát lên vẻ sợ hãi tột độ. Mồ hôi nhễ nhại và ánh mắt run rẩy của họ cho thấy một quy tắc nghiêm khắc hoặc một hình phạt sắp giáng xuống, khiến người xem không khỏi hồi hộp.
Biểu cảm của người đàn ông mặc áo tím khi quỳ trước điện thực sự rất đáng chú ý. Trong Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể, sự hoảng loạn của ông ta khác hẳn với vẻ mặt đau buồn thông thường, nó giống như sự sợ hãi khi bị phát hiện tội lỗi. Cảnh ông ta lau mồ hôi và nhìn lên đầy cầu khẩn cho thấy nội tâm đang cực kỳ bất an trước uy quyền của người ngồi trên.