Cảnh ba vị cao thủ ngồi đánh cờ trên mây thực sự quá mãn nhãn, khí thế bức người. Nhân vật chính trẻ tuổi dù bị hai lão quái vật vây công nhưng vẫn giữ được thần thái bình tĩnh, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu tất cả. Cảm giác xem Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể ở đoạn này thấy nhịp phim dồn dập, từng nước cờ như ẩn chứa sát cơ, đúng là cao thủ đối đầu không cần đao kiếm cũng đủ khiến người xem tim đập chân run.
Từ vẻ mặt nghiêm túc khi đánh cờ đến nụ cười tinh nghịch kiểu ngộ nghĩnh, nhân vật chính thực sự có sức hút khó cưỡng. Đoạn chuyển cảnh từ không khí căng thẳng sang hài hước làm mình bật cười, nhưng ngay sau đó lại bị cuốn vào tình tiết bất ngờ khi anh ta lộ rõ bản lĩnh. Xem Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể mới thấy tác giả xây dựng nhân vật đa chiều, vừa bá đạo vừa đáng yêu, đúng gu mình luôn.
Khung cảnh vườn hoa với thác nước, hoa anh đào và lối đi lát gạch đỏ thực sự là điểm nhấn thị giác tuyệt vời. Màu sắc tươi sáng, bố cục hài hòa khiến mỗi khung hình đều như một bức tranh thủy mặc. Đặc biệt đoạn nhân vật chính hái hoa phát sáng tặng các cô gái vừa lãng mạn vừa huyền ảo. Xem Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể mà cứ ngỡ đang lạc vào tiên cảnh, thực sự quá đã mắt.
Ba cô gái với ba phong cách khác nhau – đỏ rực lửa, trắng tinh khôi, hồng dịu dàng – tạo nên tam giác tình cảm đầy kịch tính. Mỗi người đều có cá tính riêng, không ai nhạt nhòa. Đoạn họ cùng đeo hoa lên tóc và tạo dáng đồng bộ vừa đáng yêu vừa gợi cảm. Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể xử lý mối quan hệ này rất tinh tế, không ghen tuông tầm thường mà là sự cạnh tranh ngầm đầy duyên dáng.
Nhân vật chính không cần nói nhiều, chỉ qua ánh mắt vàng rực và nụ cười nửa miệng đã đủ truyền tải cả ngàn ý nghĩ. Lúc thì lạnh lùng như băng, lúc lại tinh ranh như cáo, đặc biệt là cái liếc mắt đưa tình với cô gái tóc hồng khiến tim mình tan chảy. Xem Trăm Tuổi Lên Đài Kén Rể mới thấy diễn xuất bằng mắt quan trọng thế nào, thực sự là bậc thầy trong việc dùng thần thái để kể chuyện.