Đoạn hồi tưởng cảnh hai người đi dạo dưới đèn đường ấm áp đối lập hoàn toàn với thực tại lạnh lẽo trong xe. Màu sắc ấm áp của ký ức càng làm nổi bật sự tàn khốc của hiện tại. Cách biên kịch xây dựng cấu trúc thời gian đan xen khiến người xem không khỏi xót xa cho mối tình dang dở. Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh nhìn trong quá khứ đều như mũi dao cứa vào tim người ở lại.
Cảnh nam chính bám lấy nữ chính khi cô say rượu thực sự quá xuất sắc. Sự tuyệt vọng, níu kéo và cả sự yếu đuối của một người đàn ông vốn mạnh mẽ được thể hiện trọn vẹn. Không gào thét, không kịch tính hóa, chỉ những cái ôm chặt và ánh mắt van xin đã đủ sức nặng. Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng chứng minh rằng đôi khi sự im lặng còn đau đớn hơn ngàn lời nói.
Ánh đèn đường vàng vọt, những chiếc ghế hình bông hoa kỳ lạ và không gian rộng lớn về đêm tạo nên một bối cảnh vừa hiện đại vừa cô độc. Sự tương phản giữa không gian công cộng rộng lớn và sự nhỏ bé của con người trong tình yêu được khắc họa rõ nét. Mỗi khung hình đều như một bức tranh nghệ thuật, mang đậm chất điện ảnh và gợi nhiều suy ngẫm về thân phận con người.
Cảm giác của nam chính khi phải chứng kiến người mình yêu hạnh phúc bên người khác thực sự quá tàn nhẫn. Sự cam chịu, nhẫn nhịn và cả những giọt nước mắt rơi trong thầm lặng khiến người xem không khỏi thương cảm. Đây không phải là câu chuyện về sự tranh giành, mà là bi kịch của những trái tim không thể đến được với nhau. Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng đã chạm đến góc khuất đau thương nhất của tình yêu đơn phương.
Hình ảnh nữ chính say rượu cầm lon bia ngồi trên ghế kỳ lạ là một ẩn dụ tuyệt vời cho sự buông thả và trốn chạy thực tại. Sự yếu đuối của cô khi say khiến nam chính càng thêm đau lòng vì không thể bảo vệ. Chi tiết nhỏ này nhưng lại nói lên rất nhiều về nội tâm nhân vật, về những áp lực và nỗi buồn không thể giãi bày. Một cảnh quay đầy tính biểu tượng và cảm xúc.