Phải khen đội ngũ quay phim của Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng. Ánh sáng trong cảnh đối đầu được điều chỉnh hoàn hảo, tạo ra sự tương phản giữa vùng an toàn và nguy hiểm. Màu xanh lạnh của áo nam chính đối lập với màu trắng tinh khôi của nữ chính, như biểu tượng cho sự bảo vệ và thuần khiết. Mỗi khung hình đều có thể làm hình nền điện thoại vì quá nghệ thuật.
Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng không chỉ có tình cảm mà còn có cả hành động đỉnh cao. Cảnh nam chính đá bay kẻ xấu, sau đó lao vào giải cứu nữ chính được quay một cú máy liền mạch rất chuyên nghiệp. Tiếng va chạm, tiếng hét, tiếng đồ vật rơi vỡ đều được phối âm chuẩn xác. Mình xem mà tưởng như đang ở trong rạp chiếu phim cao cấp vậy, quá đã mắt.
Sau bao căng thẳng, cảnh nam chính và nữ chính ôm nhau trong Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng như liều thuốc an thần cho người xem. Cái ôm ấy không chỉ là sự giải tỏa mà còn là lời khẳng định tình cảm sâu đậm. Ánh mắt họ nhìn nhau đầy yêu thương và biết ơn, không cần lời nói cũng đủ hiểu lòng nhau. Mình xem mà nước mắt chực trào ra vì quá xúc động.
Xem Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng mà muốn lao vào màn hình đánh tên cầm dao kia quá. Hắn ta không chỉ độc ác mà còn rất xảo quyệt, biết dùng điểm yếu của đối phương để uy hiếp. Nhưng chính sự tàn nhẫn ấy lại làm nổi bật lên lòng dũng cảm của nam chính. Cảnh hắn ta bị đè xuống sàn, mặt méo xệch vì đau thật sự quá thỏa mãn, xứng đáng với những gì hắn gây ra.
Không thể không nhắc đến phần âm nhạc trong Trăng Xưa Vẫn Mãi Sáng. Nhạc nền lúc căng thẳng thì dồn dập, lúc lãng mạn thì du dương, hoàn toàn hòa quyện với diễn biến phim. Đặc biệt là đoạn cao trào khi thiết bị lưu trữ rơi xuống, âm thanh như ngưng đọng lại tạo hiệu ứng kịch tính cực mạnh. Mình đã phải tìm ngay danh sách phát nhạc phim để nghe lại nhiều lần sau khi xem xong.