Đoạn đầu thấy Trần Tiểu Phú nằm bất động, cả nhà khóc lóc thảm thiết, ai cũng tưởng bi kịch sắp xảy ra. Nhưng cú ngoặt khi cậu ấy bật dậy tỉnh táo khiến mình cười nghiêng ngả. Cách diễn xuất của dàn diễn viên trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn quá đỉnh, chuyển biến tâm lý từ đau khổ sang vui mừng nhanh đến mức không kịp trở tay. Ông bà nội diễn cảnh khóc rồi cười y như thật, tạo cảm giác rất đời thường và gần gũi.
Phải công nhận diễn xuất của Trần Lâm Uyên và Trang Khinh Điệp quá xuất sắc. Cảnh hai ông bà vừa khóc vừa đánh nhau vì quá đau lòng, rồi chuyển sang vui sướng khi thấy cháu tỉnh lại được xử lý rất tự nhiên. Không hề có cảm giác gượng ép hay kịch bản sáo rỗng. Xem Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn mà thấy thương cho cái gia đình này quá, tình cảm gia đình được thể hiện chân thực đến mức muốn rơi nước mắt theo.
Cảnh Trần Tiểu Phú mở mắt tỉnh dậy thực sự là điểm nhấn của tập phim. Ánh mắt ngơ ngác, cử chỉ bối rối khi thấy mọi người khóc lóc xung quanh tạo nên một tình huống dở khóc dở cười. Mình thích cách xây dựng nhân vật trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn, mỗi người đều có cá tính riêng biệt. Đặc biệt là cô nha hoàn Thúy Hồng, tuy chỉ là nhân vật phụ nhưng diễn xuất rất có hồn, lo lắng cho chủ nhân hết mực.
Đang xem cảnh bi thương bỗng dưng chuyển sang hài hước khi Trần Tiểu Phú tỉnh dậy và thấy ông bà mình đánh nhau. Cái cách cậu ấy ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, rồi cố gắng can ngăn ông bà tạo nên những tràng cười sảng khoái. Phim Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn biết cách cân bằng giữa cảm xúc và tiếng cười, khiến người xem không bị nặng nề mà vẫn cảm nhận được chiều sâu của câu chuyện.
Ngoài diễn xuất hay, mình còn ấn tượng với bối cảnh trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn. Biệt viện Hoa Khê được thiết kế rất tinh tế, từ nội thất đến ngoại cảnh đều mang đậm chất cổ trang. Cảnh quay trên lầu sách với cây phong đỏ rực tạo nên một khung cảnh thơ mộng và lãng mạn. Màu sắc trong phim rất hài hòa, ánh sáng tự nhiên làm nổi bật vẻ đẹp của từng nhân vật và không gian.