Cảnh mở đầu tại Tàng Thư Lâu thực sự tạo nên áp lực vô hình. Hai vị trưởng bối ngồi trên cao quan sát, còn đám học trò bên dưới thì ai nấy đều nơm nớp lo sợ. Biểu cảm của nam chính áo vàng và cô gái áo tím cho thấy họ đang gánh vác kỳ vọng rất lớn. Xem Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn mới thấy cái không khí thi cử thời xưa nó khắc nghiệt đến nhường nào, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả tương lai.
Giữa một rừng thư sinh yếu đuối, sự xuất hiện của nữ hiệp áo đỏ cầm kiếm thực sự là điểm nhấn đắt giá. Cô ấy không chỉ có ngoại hình lạnh lùng mà còn toát lên khí chất mạnh mẽ, khác hẳn với những cô gái khuê các chỉ biết cầm quạt che mặt. Cảnh cô ấy bước vào thư phòng và trực tiếp mài mực cho nam chính viết chữ khiến người xem không khỏi tò mò về mối quan hệ đặc biệt này trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn.
Phải công nhận diễn xuất của nam chính áo xanh rồng rất có chiều sâu. Từ ánh mắt đọc sách chăm chú đến cái liếc nhìn đầy toan tính khi cô gái áo tím đưa bút, tất cả đều kể một câu chuyện không lời. Anh ta dường như đang tính toán một nước cờ lớn nào đó, và việc viết chữ trên giấy có lẽ chỉ là cái cớ để che mắt thiên hạ. Càng xem Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn càng thấy nhân vật này thú vị.
Chi tiết nữ hiệp áo đỏ ngồi mài mực bên cạnh nam chính đang viết chữ thực sự rất tinh tế. Nó không chỉ là một hành động phục vụ thông thường mà còn thể hiện sự đồng lòng và thấu hiểu giữa hai người. Trong khi cô gái áo tím bên cạnh chỉ biết ngồi nhìn với vẻ lo lắng, thì người áo đỏ lại hành động thiết thực. Cảnh này trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn gợi mở rất nhiều về hậu trường quyền lực.
Biên kịch xây dựng hai nhân vật nữ với tính cách đối lập rất thành công. Một bên là tiểu thư khuê các áo vàng với vẻ đẹp yếu đuối, cầm quạt che mặt đầy e thẹn. Một bên là nữ hiệp áo đỏ với khí chất cương nghị, sẵn sàng cầm kiếm bảo vệ lẽ phải. Sự tương phản này tạo nên sức hút lớn cho Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn, khiến khán giả không biết nên đồng cảm với ai hơn trong cuộc tranh đấu sắp tới.