Cảnh đánh nhau trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn đúng là không theo kịch bản thường thấy. Nam chính mặc áo xanh đánh xong nằm lăn ra đất, còn kẻ bị đánh thì cười hớn hở như vừa trúng số. Cảm giác như đây là một vở hài kịch cổ trang hơn là phim hành động nghiêm túc. Biểu cảm của diễn viên quá xuất sắc, làm người xem vừa thương vừa buồn cười không nhịn được.
Trong khi đám nam nhân đánh nhau loạn xạ thì nữ hiệp áo đỏ đứng khoanh tay nhìn với vẻ mặt lạnh lùng, tay vẫn cầm chặt chuôi kiếm. Nhân vật này trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn thực sự tỏa sáng giữa đám đông hỗn loạn. Không cần nói nhiều, chỉ cần ánh mắt và tư thế đứng cũng đủ thấy khí chất ngút trời. Mong chờ cảnh cô ấy rút kiếm ra chiến đấu thực sự.
Không ngờ một bộ phim cổ trang như Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn lại có yếu tố hài hước mạnh đến thế. Cảnh nam chính bị đánh ngã xuống đất, máu chảy ra từ khóe miệng nhưng biểu cảm lại như đang diễn kịch. Cách xử lý tình tiết này làm giảm bớt sự căng thẳng của cảnh đánh nhau, tạo nên nét độc đáo riêng biệt mà ít phim cổ trang nào dám làm.
Phải công nhận bối cảnh trong Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn được đầu tư rất kỹ lưỡng. Kiến trúc cổ kính, trang phục tinh xảo, màu sắc hài hòa tạo nên một không gian đậm chất cổ trang. Dù là cảnh đánh nhau hay cảnh đối thoại, mỗi khung hình đều đẹp như một bức tranh. Đây chính là điểm cộng lớn khiến người xem bị cuốn hút ngay từ những giây đầu tiên.
Xem Kẻ An Phận Đòi Cả Giang Sơn mà không thể đoán trước được diễn biến tiếp theo. Vừa tưởng là cảnh đánh nhau nghiêm túc thì bỗng dưng chuyển sang hài hước. Vừa nghĩ nhân vật áo tím là người yếu đuối thì lại thấy cô ấy có vẻ bí ẩn. Sự bất ngờ này khiến mỗi tập phim đều thú vị, không có khoảnh khắc nào nhàm chán hay dễ đoán trước.