Nhân vật mặc hắc y trong Đoạt Lại Giang Sơn thực sự là một ẩn số thú vị. Trong khi mọi người đều chìm trong đau thương, anh ta lại có những biểu cảm rất khác lạ, đôi khi là sự lạnh lùng, đôi khi lại như đang tính toán điều gì đó. Cái cách anh ta quan sát vị hoàng đế và thi thể cho thấy anh ta không đơn giản chỉ là một người đến viếng.
Đoạt Lại Giang Sơn không ngần ngại khai thác nỗi đau của người cha mất con. Cảnh vị hoàng đế run rẩy vén tấm vải liệm, rồi gục xuống khóc nức nở là một trong những phân đoạn xúc động nhất. Sự bất lực của một bậc quân vương trước cái chết của con trai mình được diễn tả vô cùng chân thực và đầy nước mắt.
Thật ấn tượng với cách xây dựng nhân vật trong Đoạt Lại Giang Sơn. Một bên là nỗi đau thương tột cùng của hoàng đế, một bên là sự bình tĩnh đến đáng sợ của nhân vật hắc y. Sự tương phản này tạo nên sức hút khó cưỡng, khiến người xem tò mò về mối quan hệ thực sự giữa họ và những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Cận cảnh gương mặt của người đã khuất trong Đoạt Lại Giang Sơn với những vết thương và dấu hiệu bầm tím cho thấy cái chết này không hề đơn giản. Đây chắc chắn là manh mối quan trọng để mở ra cuộc điều tra và trả thù sau này. Cách làm phim chú trọng vào chi tiết nhỏ để kể chuyện lớn rất đáng khen.
Phải công nhận là Đoạt Lại Giang Sơn làm rất tốt phần không khí. Từ ánh sáng mờ ảo, khói hương nghi ngút đến những tiếng khóc thầm, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian tang lễ đúng nghĩa. Người xem như được đặt mình vào giữa cung điện lạnh lẽo ấy và cảm nhận nỗi đau của nhân vật.