Sự chuyển cảnh từ không gian cung đình u tối ra ngoài chợ nhộn nhịp tạo nên độ tương phản cực mạnh. Khi nhân vật chính bị đánh đập giữa đường phố mà không ai dám giúp, cảm giác bất lực lan tỏa khắp màn hình. Chi tiết người qua đường chỉ biết đứng nhìn hoặc cười cợt càng làm nổi bật sự cô độc của nhân vật chính trong hành trình tìm lại công lý.
Biểu cảm của nhân vật chính khi nhìn thấy tờ cáo thị tìm con mình thực sự là một kiệt tác diễn xuất. Không cần lời thoại, chỉ qua ánh mắt đỏ hoe và đôi tay run rẩy, khán giả cũng cảm nhận được nỗi đau xé lòng của một người mẹ mất con. Đoạt Lại Giang Sơn đã khai thác rất sâu vào tâm lý nhân vật, biến cô từ một nạn nhân thành một biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng.
Cảnh bị tên lính đánh đập và kéo lê trên đường phố thực sự rất tàn khốc. Tiếng roi quất và tiếng cười cợt của đám đông tạo nên một bản hòa ca của sự tàn nhẫn. Tuy nhiên, chính những đau đớn thể xác này lại là động lực để nhân vật chính trỗi dậy. Sự kiên cường trong ánh mắt cô ấy dù đang nằm dưới đất khiến tôi tin rằng cô ấy sẽ làm nên chuyện lớn.
Dù phần lớn thời lượng là những cảnh tối màu và đau thương, nhưng sự xuất hiện của nam chính với vẻ ngoài thư sinh nhưng khí chất bất phàm đã mang lại một tia hy vọng. Ánh mắt anh ta nhìn về phía xa xăm như đang tìm kiếm điều gì đó, có lẽ là manh mối để giải cứu nhân vật chính. Cốt truyện Đoạt Lại Giang Sơn hứa hẹn sẽ có những màn gặp gỡ định mệnh đầy kịch tính.
Phải khen ngợi đội ngũ phục trang của phim. Từ bộ áo gấm thêu rồng của kẻ ác đến bộ đồ rách rưới tả tơi của nhân vật chính, tất cả đều kể chuyện. Đặc biệt là phần trang điểm, những vết thương trên mặt nhân vật chính trông rất thật, không hề giả tạo. Sự chỉn chu trong từng chi tiết nhỏ đã nâng tầm giá trị thẩm mỹ cho toàn bộ tác phẩm cổ trang này.