Khi nam chính trong bộ y phục màu xanh lam bước vào, cả không gian như thay đổi. Anh toát lên vẻ cao quý và lạnh lùng, khác hẳn với sự hỗn loạn ở phòng giam trước đó. Cách anh quan sát sự việc và phản ứng trước tình huống cho thấy đây là một nhân vật có địa vị cao và nội tâm phức tạp. Đoạt Lại Giang Sơn xây dựng nhân vật chính rất có chiều sâu ngay từ những phút đầu.
Phải công nhận diễn xuất của nữ diễn viên đóng vai người mẹ bị giam cầm quá xuất sắc. Từ ánh mắt van lơn, những giọt nước mắt lăn dài trên má dính máu, đến từng cử chỉ run rẩy khi bị kéo lê đều rất thật. Cô ấy không cần nói nhiều nhưng vẫn truyền tải được nỗi đau đớn tột cùng. Đây chính là điểm nhấn cảm xúc mạnh mẽ nhất trong tập phim này của Đoạt Lại Giang Sơn.
Đạo diễn đã rất tinh tế khi đặt hai bối cảnh đối lập nhau. Một bên là phòng giam tối tăm, bẩn thỉu với ánh nến leo lét, nơi con người bị đối xử như súc vật. Một bên là đại sảnh nguy nga, lộng lẫy với thảm trải sàn và đèn cầy sang trọng. Sự chuyển cảnh này trong Đoạt Lại Giang Sơn không chỉ đẹp về mặt hình ảnh mà còn ngầm nói lên sự phân chia giai cấp và bất công trong xã hội lúc bấy giờ.
Nhân vật phản diện trong bộ đồ xám có nụ cười rất đáng sợ. Đó là nụ cười của kẻ nắm trong tay sinh mệnh người khác và coi đó là trò vui. Cách hắn ta ra lệnh kéo người phụ nữ đi trong khi vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ khiến người xem vừa căm phẫn vừa rùng mình. Đoạt Lại Giang Sơn đã xây dựng thành công hình tượng kẻ ác không cần gào thét mà vẫn đáng sợ qua ánh mắt và nụ cười.
Cảnh người mẹ bị kéo lê ngang qua đại sảnh và chạm mắt với nam chính là một điểm nhấn đắt giá. Ánh mắt cô ấy từ tuyệt vọng chuyển sang ngỡ ngàng, như thể nhìn thấy tia hy vọng cuối cùng. Còn nam chính, dù mặt lạnh nhưng ánh mắt lại có chút dao động. Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy trong Đoạt Lại Giang Sơn gợi mở rất nhiều về mối quan hệ giữa họ và hứa hẹn những tình tiết kịch tính phía trước.