Phải công nhận diễn xuất của Thái hậu trong Thỉnh Phượng Quy Cung quá đỉnh cao. Chỉ một cái nhíu mày hay ánh mắt liếc nhìn cũng đủ khiến người ta đoán già đoán non. Cảnh bà ngồi uống trà và nghe cung nữ bẩm báo toát lên vẻ uy nghiêm nhưng cũng đầy cô đơn của bậc mẫu nghi thiên hạ.
Đoạn cao trào khi người phụ nữ mặc áo tím dẫn theo hài nhi bước vào điện khiến tim tôi như ngừng đập. Biểu cảm của Hoàng đế từ ngạc nhiên chuyển sang phức tạp thật sự rất đáng để phân tích. Thỉnh Phượng Quy Cung luôn biết cách tạo ra những tình tiết bất ngờ khiến khán giả phải thót tim.
Không thể không khen ngợi phần mỹ thuật trong Thỉnh Phượng Quy Cung. Từ bộ long bào uy nghi của Hoàng đế đến trang sức cầu kỳ của các phi tần, tất cả đều toát lên vẻ xa hoa của hoàng cung. Ánh nến lung linh trong điện càng làm tăng thêm sự huyền bí và kịch tính cho từng phân cảnh.
Xem Thỉnh Phượng Quy Cung mới thấy mối quan hệ giữa Hoàng đế và Thái hậu phức tạp đến nhường nào. Bữa cơm tưởng chừng như sum họp nhưng thực chất là một cuộc đấu trí không lời. Sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả tiếng quát mắng, tạo nên sức nặng cho bộ phim.
Nhân vật áo tím trong Thỉnh Phượng Quy Cung thực sự là một ẩn số lớn. Nụ cười của cô ta vừa dịu dàng vừa như chứa đựng mưu đồ gì đó rất lớn. Việc cô ta dám đường đường chính chính dẫn con vào cung gặp mặt khiến tôi tò mò không biết thân thế thực sự của đứa bé là gì.