Phải công nhận là đầu tư cho phần mỹ thuật của Thỉnh Phượng Quy Cung rất đáng đồng tiền. Từ long bào màu vàng kim lấp lánh của Hoàng thượng đến những chi tiết chạm khắc tinh xảo trong điện Thái Y Viện đều toát lên vẻ uy nghiêm nhưng không kém phần thi vị. Ánh sáng nến lung linh trong cảnh đêm càng làm tôn lên vẻ đẹp cổ trang đậm chất thơ của bộ phim.
Cảnh cuối khi tiểu thái tử bước vào và hai nhân vật chính giật mình nhìn nhau để lại nhiều dư vị. Đó là sự ngại ngùng của nàng thái y, là ánh mắt phức tạp của Hoàng thượng, và cả sự hồn nhiên của đứa trẻ. Thỉnh Phượng Quy Cung đã khéo léo cài cắm một mối tình cảm mới chớm nở nhưng đầy rào cản thân phận, khiến khán giả chỉ muốn xem ngay tập tiếp theo để biết số phận họ ra sao.
Hình ảnh Hoàng thượng cầm roi ở đầu phim và vòng tay ôm lấy nàng thái y ở cuối phim tạo nên một sự đối lập thú vị. Quyền lực tối cao có thể khiến vạn người quỳ gối, nhưng lại không thể ngăn trái tim rung động trước một bóng hình. Thỉnh Phượng Quy Cung đã khai thác rất tốt mâu thuẫn nội tâm này, biến một vị quân vương lạnh lùng thành một người đàn ông biết yêu thương.
Không thể không nhắc đến phần âm nhạc trong Thỉnh Phượng Quy Cung. Những đoạn nhạc không lời nhẹ nhàng khi Hoàng thượng bước vào phòng thuốc, hay tiếng gió thổi qua rèm cửa tạo nên không gian rất thực. Hiệu ứng hình ảnh khi chuyển cảnh từ cung điện nguy nga sang phòng thuốc đơn sơ cũng rất mượt mà, giúp người xem dễ dàng hòa mình vào câu chuyện.
Nhân vật nữ chính trong đoạn phim này hầu như không có lời thoại nào, nhưng biểu cảm khuôn mặt và ngôn ngữ cơ thể đã nói lên tất cả. Từ vẻ mệt mỏi khi làm việc quá sức đến sự bất ngờ và e thẹn khi được Hoàng thượng quan tâm. Thỉnh Phượng Quy Cung đã xây dựng thành công hình tượng một nữ thái y tài đức vẹn toàn, khiến người xem vừa thương vừa mến.