Đoạn cao trào nhất chính là khi ba người cùng nắm tay nhau trên bàn ăn. Trong Thỉnh Phượng Quy Cung, chi tiết này không chỉ là sự đoàn kết mà còn là lời tuyên chiến ngầm. Đứa trẻ thông minh đã chủ động kết nối cha mẹ, trong khi người cha lạnh lùng cuối cùng cũng mềm lòng. Cái siết tay nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc chưa nói thành lời.
Phải công nhận là bé diễn xuất rất tự nhiên trong Thỉnh Phượng Quy Cung. Từ vẻ mặt nghiêm túc khi ăn cơm đến nụ cười tươi rói khi được mẹ dắt tay đi học. Đặc biệt là cảnh bé chạy đến bên mẹ ở Thái Học Phủ, ánh mắt long lanh đầy hy vọng khiến tim người xem tan chảy. Bé chính là điểm sáng nhất trong tập phim này.
Cảnh chuyển từ bữa cơm tối sang buổi sáng ở Thái Học Phủ trong Thỉnh Phượng Quy Cung tạo nên sự tương phản thú vị. Một bên là không khí gia đình ấm áp dù có chút căng thẳng, một bên là sự trang nghiêm của chốn quan trường. Đặc biệt là sự xuất hiện của người phụ nữ áo xanh, ánh mắt sắc lẹm nhìn đứa trẻ tạo nên dự cảm chẳng lành cho những tập sau.
Không thể không khen ngợi phần mỹ thuật trong Thỉnh Phượng Quy Cung. Từ bộ long bào màu vàng kim của nam chính đến váy hồng phấn dịu dàng của nữ chính, tất cả đều toát lên vẻ quý phái. Bối cảnh Thái Học Phủ với kiến trúc cổ kính cũng rất chỉn chu. Mỗi khung hình đều như một bức tranh thủy mặc sống động.
Nhân vật nam chính trong Thỉnh Phượng Quy Cung có sự chuyển biến tâm lý rất rõ rệt. Từ vẻ mặt lạnh lùng, đa nghi ban đầu, đến khi nhìn thấy cảnh mẹ con tình cảm, ánh mắt anh ta dần mềm đi. Cái cách anh ta đưa tay ra nắm lấy tay đứa trẻ cho thấy nội tâm đang giằng xé giữa lý trí và tình cảm. Một vai diễn đầy chiều sâu.