Cảnh mở đầu với chiếc đồng hồ trên tay cô gái đã tạo nên một điểm nhấn đầy ám ảnh. Trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải, chi tiết nhỏ này dường như là chìa khóa kết nối quá khứ và hiện tại. Ánh mắt đau khổ của cô khi nhìn người đàn ông cầm tay mình khiến tim tôi thắt lại. Sự giằng xé nội tâm được diễn tả tinh tế qua từng cử chỉ, không cần lời thoại cũng đủ thấy bi kịch đang chực chờ bùng nổ.
Đạo diễn đã sử dụng ánh sáng cực kỳ đắt giá trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải. Cảnh hai người đi trong hành lang tối tăm với ánh đèn xanh lạnh lẽo tạo cảm giác rợn người, đối lập hoàn toàn với không gian ấm áp nhưng ngột ngạt trong phòng khách sau đó. Sự chuyển cảnh này không chỉ thay đổi không gian mà còn báo hiệu sự thay đổi trong tâm trạng nhân vật, từ cô đơn đến đối mặt với thực tại phũ phàng.
Nhân vật nam phụ trong bộ vest nâu luôn mang vẻ mặt đau khổ và cam chịu. Khi anh ta ôm ngực và nhìn cô gái với ánh mắt đầy tổn thương, tôi thực sự cảm nhận được sự day dứt trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải. Anh không phải kẻ xấu, mà là nạn nhân của hoàn cảnh. Diễn xuất của anh ấy ở đoạn cao trào khi bị đẩy ra và chứng kiến cảnh ôm nhau đã lấy đi không ít nước mắt của khán giả.
Cảnh người cha già xuất hiện và ôm chặt cô gái là điểm nhấn cảm xúc mạnh mẽ nhất. Trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải, khoảnh khắc này như vỡ òa sau bao nhiêu kìm nén. Ông cụ khóc nức nở, tay run run vỗ về con gái, trong khi cô gái gục vào vai ông như tìm thấy chỗ dựa cuối cùng. Chi tiết này nâng tầm bộ phim, biến nó từ một câu chuyện tình yêu đơn thuần thành bi kịch gia đình đầy nhân văn.
Phục trang trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải thực sự là một điểm cộng lớn. Chiếc áo dài cách tân màu kem của nữ chính vừa tôn lên vẻ đẹp dịu dàng vừa thể hiện sự yếu đuối cần che chở. Ngược lại, bộ đồ tối màu của nam chính lại toát lên vẻ bí ẩn và lạnh lùng. Sự tương phản trong trang phục cũng chính là sự tương phản trong tính cách và số phận của họ, một sự sắp đặt đầy dụng ý của ê-kíp.