Cảnh quay cận mặt cô gái trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải thực sự ám ảnh. Đôi mắt đẫm lệ nhưng cố kìm nén, đôi môi run rẩy muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Người đàn ông đối diện tuy giữ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự day dứt. Không cần lời thoại, chỉ qua biểu cảm đã thấy cả một bầu trời tâm sự. Cách xử lý cảm xúc tinh tế khiến người xem như bị cuốn vào câu chuyện tình đầy bi kịch này.
Thích cách bộ phim Duyên Nợ Bến Thượng Hải xây dựng sự tương phản giữa hai nhân vật chính. Một bên là quý cô đài các trong bộ váy trắng tinh khôi, một bên là người đàn ông lịch lãm nhưng mang nặng tâm sự. Khoảng cách không chỉ ở vị trí ngồi mà còn ở hoàn cảnh và lựa chọn. Cảnh họ ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn tròn như một ẩn dụ về mối quan hệ vừa gần vừa xa, vừa muốn chạm tới lại phải giữ khoảng cách.
Chi tiết người đàn ông đưa tay chạm nhẹ vào má cô gái trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải khiến tim tôi như ngừng đập. Cử chỉ ấy vừa dịu dàng vừa đau lòng, như một lời tạm biệt không lời. Cô gái không né tránh mà chỉ biết nhìn sâu vào mắt anh, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này mãi mãi. Đạo diễn đã rất tinh tế khi không để họ ôm nhau hay khóc lóc, mà chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ nói lên tất cả.
Cảnh quay từ phía sau cánh cửa trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải tạo cảm giác như chúng ta đang lén nhìn vào một bí mật không thuộc về mình. Hình ảnh mờ ảo của cặp đôi qua khe cửa gỗ chạm trổ càng làm tăng thêm sự bí ẩn và kịch tính. Có cảm giác như họ đang bị theo dõi, như số phận của họ không hoàn toàn nằm trong tay mình. Cách sử dụng góc máy này thực sự thông minh và đầy tính nghệ thuật.
Nhân vật ngồi sau bàn làm việc trong Duyên Nợ Bến Thượng Hải toát lên vẻ quyền lực đáng sợ nhưng cũng đầy cô đơn. Dù được bao quanh bởi thuộc hạ và không gian sang trọng, ánh mắt anh ta vẫn lộ rõ sự trống rỗng. Khi cười, nụ cười ấy không mang lại cảm giác vui vẻ mà ngược lại, càng làm nổi bật sự cô độc bên trong. Đây chính là bi kịch của những người đứng đầu - càng cao càng lạnh.